Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng

Thảo luận trong 'Tin tức tổng hợp' bắt đầu bởi nuocepbuoi, 10/4/18.

  1. nuocepbuoi

    nuocepbuoi New Member

    Bài viết:
    6
    Đã được thích:
    0
    Tôi lấy chồng năm 18 tuổi. Tôi yêu thương tin tưởng và chưa bao giờ nói dối chồng tôi. Nếu tưởng tượng một ngày nào đó không có anh ấy, chắc tôi không thể nào sống nỗi. Tôi biết đời là bể khổ và dân gian thường phải khóc nhiều hơn cười. Bởi thế mà ngày nào tôi cũng cầu nguyện cho ông ấy được khỏe mạnh.
    Sau những ngày thấy anh thường xuyên về muộn, những cuộc điện thoại lén lút hàng giờ đồng hồ. Tôi đã bắt đầu lo lắng hạnh phúc trong tầm tay của mình bấy lâu nay sẽ không còn nữa. Kể từ đấu, tôi cảm thấy chồng tôi ngày một xa cách với tôi hơn. Trong những giấc ngủ bất an, tôi luôn gặp những cơn ác mộng. Trước khi chồng tôi thú nhận rằng anh ấy có người phụ nữ khác, tôi đã mơ thấy mình chết đuối và trằn trọc cả đêm hôm ấy.
    Khi đó, tôi chỉ im lặng, mà không nói gì. Không la hét chửi mắng, hay chất vấn anh ấy. Mọi người xung quanh nhìn tôi một cách lạ lẫm, sao tôi có thể không làm gì như thế được, nếu không đi đánh ghen được, ít nhất thì cũng phải la hét cho hả giận chứ. Dù mọi người đang đứng về phía tôi, muốn đòi lại sự công bằng cho tôi, nhưng trái tim tôi đã chết rồi. Nó chết từ khi tôi biết chồng tôi có vợ bé, giống như là anh ấy là cắt đi quả tim tôi và quẳng lại đâu đó trên đường vậy.
    [​IMG]
    Durex giúp tình yêu bền vững
    Sau những ngày, tôi sống như chiếc bóng, không nói năng bất cứ điều gì, anh ấy quay ra trách ngược lại tôi là không còn quan tâm, thấu hiểu anh ấy nữa. Giống như những người phụ nữ khác, tôi luôn muốn giữ lấy gia đình của mình, tôi đã cô thay đổi, tôi cố gắng ứng xử thật bình thường để cả nhà được vui vẻ. Song, mỗi khi đới diện với bản thân mình, tôi thấy thật bẽ bàng, xấu hổ khi ngay cả bản thân mình tôi cũng không có quyền sống thực với nó?
    Nhà tôi mấy hôm trước vẫn còn là nơi ấm áp nhất nay chỉ còn là chốn vô hồn. Chồng tôi, người đầu ấp tay gối mấy mươi năm bỗng thành người xa lạ. Tôi không biết làm thế nào trốn chạy khỏi cảm giác đó, ngoài việc bỏ đi. Chồng tôi, anh ấy đã không hề ngăn cản khi tôi bắt đầu thu gom mọi đồ đạc cho chuyến đi của mình. Anh ấy chỉ im lặng và ngồi đó châm thuốc.
    Cũng kể từ đó, tôi đã bỏ quên mất những nụ cười, những niềm vui. Thỉnh thoảng anh ấy gửi lời hỏi thăm tôi qua những đứa con và dặn chúng phải chăm sóc tôi thật chu đáo, nhưng chưa lần nào anh ấy muốn tôi quay về. Anh ấy cũng chẳng bao giờ đến thăm tôi, nhưng tôi biết mình vẫn chờ đợi anh ấy trong vô vọng.

     
    Đang tải...

Chia sẻ trang này